Bùn kaolin trắng - Grandpa's Garden - Học làm mỹ phẩm

Bùn kaolin trắng

Regular price 50.000₫ Sale

Đất sét màu trắng, bột nhỏ và siêu nhẹ. Dùng cho da thường, da khô và da nhạy cảm. Tác dụng làm sạch da. Không có khả năng kiềm dầu.

 TÁC DỤNG NỔI BẬT:

  • Làm sạch da
  • Dịu nhẹ, dùng được cho da khô và da nhạy cảm
  • Tăng cường sức sống cho da

DÙNG CHO DA: Da thường. Da khô. Da nhạy cảm. Da lão hóa

THƯỜNG DÙNG LÀM:

  • Mặt nạ. 20 gram bùn kaolin có thể đắp mặt 2 - 3 lần
  • Xà phòng bánh. Xà phòng dung dịch
  • Hỗn hợp tẩy tế bào chết. Viên tẩy tế bào chết
  • Kem dưỡng da (đặc biệt là da mặt). Phấn trang điểm.

TỈ LỆ SỬ DỤNG:

  • Xà phòng bánh: 3 - 5%
  • Xà phòng dung dịch: 20%. Nên pha bùn với một ít nước rồi hòa vào dung dịch xà phòng để đề phòng vón cục
  • Mặt nạ: 50 - 70% (còn lại là nước). Nếu sử dụng hỗn hợp các loại đất sét làm mặt nạ thì tổng tỉ lệ của đất sét vẫn là 50 - 70%

TÍNH CHẤT VẬT LÝ:

  • Màu trắng
  • Dạng bột siêu nhỏ dưới 3 micron
  • Phân tán trong dầu và nước
  • Không ăn được

XUẤT XỨ: Mỹ

THÀNH PHẦN: Kaolin

Có lần tôi vào Huế và mò được đến cơ sở sản xuất phấn nụ Cung đình Vỹ Dạ. Ở Huế mà nói, phấn Cung đình Vỹ Dạ có vẻ là thương hiệu phổ biến và dễ tìm mua.

Tiếp đón tôi là cô Hồng Thị Diệu Loan, chủ xưởng sản xuất. Cô Loan kể, phấn nụ nhà cô đã sang đời thứ 4. Nó bắt đầu từ ông bà của cô, khi ấy là vợ chồng nhà ông Hồng Trọng Nậy. Họ tìm ra cách làm phấn nụ và đưa được đến các cung tần mỹ nữ trong cung. Họ cũng mang phấn nụ này ra chợ Đông Ba để bán. 


Quy trình làm phấn nụ thời ấy có phần phức tạp hơn bây giờ: đầu tiên là phải mua một tảng kaolin (cao-lanh) trắng, nung nó 1 ngày 1 đêm (trong một nhiệt độ mà sau này cô Loan ghi lại là 600 đến 700 độ C). Sau khi nung nóng, tảng kaolin sẽ mềm ra, nó sẽ được nghiền mịn thành dạng bột. Đến đây, ông bà cô sẽ trộn nhão nó với nước mưa và nước nấu từ hoa hồng hoặc hoa cúc, và đổ khuôn để tạo nên hình nụ hoa. Hiện tại, cô Loan đã không còn phải mua tảng kaolin nữa, cô mua nó ở dạng bột. Cái này chính là bùn kaolin trắng mà tôi và bạn đều biết.

Cô Loan bày "đồ nghề" của cô cho tôi xem: một bát bùn kaolin, một chậu nước để hòa nhão kaolin, một cái giá to có phủ vải để làm nơi đổ khuôn, và mấy cái khuôn hình trụ rỗng.

Cô Loan dành ra 10 ngày mỗi tháng để làm phấn nụ. Xưởng của cô có 4 người, trong đó có cả con của cô - truyền nhân đời thứ 4 của phấn Cung đình Vỹ Dạ. Mỗi đợt sản xuất, gia đình cô làm được 3000 sản phẩm, đủ bán cho một tháng. Quy trình sản xuất cũng không có gì cầu kỳ hoặc khó hiểu. Nó đơn giản và khá an nhàn.

Bạn có thể hình dung toàn bộ quá trình làm phấn nụ là như thế này: hòa bùn kaolin với nước, và xúc ra các khuôn. Hết! Đơn giản vậy thôi, mà nó lại làm nên cuộc sống của mấy thế hệ nhà cô Loan. Tôi đã từng tưởng mỗi nghề "gia truyền" đều phải chứa trong nó bao nhiêu kỹ xảo lắt léo. Nhưng có lẽ chính sự bình dị, đơn sơ lại là cách dễ nhất khiến một nghề có thể tồn tại mãi với thời gian. Đôi khi những kỹ xảo lắt léo chỉ là cách thể hiện bề ngoài, để khiến thiên hạ bớt dòm ngó về một công việc. Nó giống như hồi tôi bắt đầu mỹ phẩm handmade, rất nhiều người đã phản ứng vì lý do "mỹ phẩm phải được sản xuất một cách cực kỳ cao siêu chứ đâu phải như thế này!" Chui được vào xưởng sản xuất nhà cô Loan, tôi có cảm giác phấn nụ Huế gần gũi với mình như thế.


Cô Loan dạy tôi làm phấn nụ. Tuy rằng thành phần và quy trình làm ra nó không có gì cao siêu, nhưng việc đổ khuôn thế nào thành nụ hoa thì đối với tôi lại không đơn giản. Tôi thực chẳng thấy nó giống nụ hoa tí gì, với thế hệ chúng ta thì nó giống một thứ mà ai nhìn cũng phải nghĩ đến. Nhưng đối với người của nhiều thế hệ trước, người của thời vua Khải Định, thì đó chính là một bông hoa. Nhiều tầng, nhiều lớp mới thể hiện sự cao sang, đài các của người Huế.


Có lẽ cô Loan cho rằng, mỗi viên phấn nụ phải có 5 tầng mới là chuẩn. Mỗi tầng đều phải cân đối, và rõ ràng. Cô Loan "truyền nghề" cho tôi với một sự chỉn chu của một "nghệ nhân" làm phấn nụ lâu năm.


Trái với cách hiểu ban đầu của tôi, phấn nụ không được đúc trong khuôn kín. Khuôn phấn nụ rỗng, nó đặt lên một cái giá phủ vải. Như vậy, nước sẽ nhanh chóng rút ra khỏi viên phấn nụ và công đoạn phơi khô sẽ diễn ra nhanh hơn.

Sau khi đúc khuôn, cô Loan sẽ đặt phấn nụ trong lồng kính có lỗ và phơi nắng trong 2 ngày để nó khô hẳn. Sau đó cô sẽ đóng gói chúng thế nào để chúng không bị ẩm mà hỏng mất.


Nếu bạn cầm một viên phấn nụ Huế trên tay, tôi cá rằng thế nào bạn cũng sẽ thấy nó đơn sơ hơn bất cứ loại mỹ phẩm nào bạn đã từng sử dụng. Trông nó không có một chút gì giống như một loại mỹ phẩm: nó không được đầu tư về hình thù hay bao bì nhãn mác, danh sách thành phần của nó chỉ vỏn vẹn có "kaolin" (và thỉnh thoảng thì có thêm nước nấu hoa hồng đối với phấn nụ màu hồng phớt).

Đối với cá nhân tôi, tôi thích những loại mỹ phẩm ít thành phần, vì như vậy, tôi sẽ kiểm soát tốt nhất về công dụng và các phản ứng của nó lên da. Kaolin có tác dụng làm sạch và hút dầu. Nó không hút dầu tốt như một số loại bùn dành riêng cho da nhờn, nhưng như thế nó lại dùng được cho mọi loại da, kể cả da nhạy cảm. Nếu kem chống nắng khiến da của bạn bóng nhờn, thì bạn có thể sử dụng một lớp kaolin mỏng: trông bạn sẽ sáng sủa, mịn màng và không bị trắng như tượng.

Cầm phấn nụ về đến nhà, tôi thấy tôi may mắn vì đã trở thành "truyền nhân ngoại đạo" của một món hàng có từ thời phong kiến.

PS: Nếu không có phấn nụ, bạn có thể dùng kaolin trắng dạng bùn khô, và dùng bông hoặc cọ dặm kaolin lên mặt nhé! Bạn cũng có thể pha giữa kaolin trắng và kaolin đỏ để ra một màu phấn phủ không trắng toát, mà có thể tăng sắc hồng hào cho da. 

Nhận xét của khách hàng

Dựa trên 1 đánh giá Viết nhận xét của bạn